Ebook Hello, Người Thừa Kế (Xin Chào, Người Thừa Kế) - Công Tử Diễn - MOBI/EPUB/PDF/AZW3 Giới thiệu Anh thân là người kế thừa tập đoàn Đế Hào, tính cách quyết đoán lãnh huyết nhưng đối với cô lại là yêu chiều đến tận xương tủy. "Ông xã, em nghĩ nuôi một sủng vật, anh nói nuôi cái gì thì tốt?" "Nuôi em." "…"
. Editor Nấm MộcBóng đêm như sạn Wies, lửa từ ngọn đèn sáng rực lang dài tĩnh mịch, nhìn không thấy điểm dừng, ánh sáng đèn mờ nhạt dọi xuống dưới, đem hành lang dài bao phủ càng thêm thần bí đẹp đẽ mà quý thân hình nhỏ nhắn xinh xinh, rón ra rón rén đi đến trước“phòng tổng thống”.Cửa phòng khép hờ, Trang Nại Nại theo khe cửa đi vào bên trong xem xét, cả căn phòng thập phần yên tĩnh, chỉ có trong phòng tắm truyền đến tiếng nước dồn dập chảy, vì thế Trang Nại Nại nhẹ nhàng đẩy cửa ra, đi vào trong người chuẩn bị đóng cửa.“Đem tài liệu đặt trên bàn là được rồi”. Đột nhiên, thanh âm mị hoặc trong trẻo nhưng lạnh lùng theo phòng tắm truyền Nại Nại “lộp bộp” một chút, thiếu chút nữa theo miệng nhảy thoáng liền toát ra tầng mồ hôi quay đầu nhìn cũng không thấy người đi ra, lúc này mới nặng nề thở phào nhẹ nhõm, đóng cửa phòng cũng không mở đèn, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt ở ngọn đèn đầu giường, cùng cửa sổ rộng rãi sát đất, các ngọn đèn ở thành Bắc Kinh dần tắt đi, tạo nên cảnh tượng tươi sáng rõ nét đối qua, Trang Nại Nại cũng không rãnh rỗi nhìn ngắm cảnh đứng trước giường lớn, rất nhanh lấy ra một cái áo ngủ gợi cảm rồi mặc vào, hít sâu một hơi, chui vào trong chăn, bày ra một tư thế dụ-hoặc dụ dỗ-mê hoặcĐúng lúc này, tiếng nước trong phòng tắm dừng lại, ngay sau đó cửa bị mở ra, một thân ảnh cao lớn từ bên trong phòng đi theo một cỗ hơi nước nhàn nhạt bay ra, còn có hơi thở tôn quý bẩm sinh, làm cho Trang Nại Nại hô hấp cảm thấy rất khó đàn ông mặc một chiếc áo tắm, cầm khăn mặt chà lau tóc, bỗng nhiên phát giác được trong phòng có người, động tác ngừng lại, mãnh liệt ngẩng đầu mắt hẹp dài của anh bỗng híp lại, lóe ra tia sương giá rợn người, hai con ngươi sắc bén trực tiếp tập trung trên người Trang Nại nay,Trang Nại Nại mang đồ trang sức trang nhã, ánh sáng lờ mờ dọi trên khuôn mặt trắng sứ nhỏ nhắn, đôi mắt đen như mực, môi như anh đào, ngũ quan khéo léo tinh xảo, đẹp không sao tả mặc cái áo ngủ màu hồng nhạt, làm nổi bật cả thân thể như muốn buông thả nụ hoa khiến cho người ta muốn ngắt nhưng, người đàn ông kia cũng không bị cái cảnh sắc hấp dẫn này dụ hoặc, ngược lại là ánh mắt trầm xuống, trong con ngươi dấy lên mùi nguy hiểm, đe dọa đến cái người đang nằm trên giường.“Tại sao cô lại ở đây?” Môi mỏng của anh khẽ mở, tiếng nói mang theo một loại hoa lệ khuynh hướng cảm xúc, mị hoặc lòng người nhưng lại lạnh như băng Nại Nại căng thẳng nuốt một ngụm nước bọt, cố gắng làm cho bản thân bình tĩnh lại, khuôn mặt xinh đẹp gạt bỏ nụ cười rực rỡ, tròng mắt chuyển động cực kỳ nhanh“ Cái kia, đêm vẫn còn dài, tôi tới làm cho anh ấm-giường ah...”“Ấm-giường?” mày người đàn ông kia nhăn lại, thanh âm lạnh như băng, một câu hỏi, nói ra là một mùi khắc Nại Nại cảm thấy một đợt cảm giác bị áp bách mãnh liệt, nhất thời hô hấp lại trở nên khẩn trương lên, cô kiên trì mở miệng “Đúng, đúng rồi tôi là hôn thê của anh, chúng ta ở cùng nhau, thiên kinh địa nghĩa*...” * là điều hiển nhiênLúc này, Trang Nại Nại nháy mắt nói, một đợt hơi thở nam tính tràn ngập xâm lược, bỗng nhiên tới gần, người đàn ông thân hình cao lớn vô cùng áp bức,ngũ quan gần ngay trước mắt lại tinh xảo như người điêu Nại Nại một chút cử động cũng không dám, mắt to như nước trong veo nhìn Tư Chính Đình, trái tim đập vô cùng dữ mền trên người bị xốc lên, cảm giác trong không khí mát lạnh xuyên thấu vào thân vậy là cô đem thân thể chính mình kính dâng sao?Bất quá, qua đêm nay, anh hẳn là sẽ thực hiện hôn ước, cùng mình kết hôn...sao?Nghĩ đến đây, Trang Nại Nại lập tức nhắm mắt lại, bày ra một bộ dáng thấy chết không sờn. coi thường cái chếtBất cứ giá nào!
Cửa phòng khép hờ, Trang Nại Nại theo khe cửa đi vào bên trong xem xét, cả căn phòng thập phần yên tĩnh, chỉ có trong phòng tắm truyền đến tiếng nước dồn dập chảy, vì thế Trang Nại Nại nhẹ nhàng đẩy cửa ra, đi vào trong phòng. Xoay người chuẩn bị đóng cửa. “Đem tài liệu đặt trên bàn là được rồi”. Đột nhiên, thanh âm mị hoặc trong trẻo nhưng lạnh lùng theo phòng tắm truyền ra. Tim Trang Nại Nại “lộp bộp” một chút, thiếu chút nữa theo miệng nhảy thoáng liền toát ra tầng mồ hôi quay đầu nhìn cũng không thấy người đi ra, lúc này mới nặng nề thở phào nhẹ nhõm, đóng cửa lại. Trong phòng cũng không mở đèn, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt ở ngọn đèn đầu giường, cùng cửa sổ rộng rãi sát đất, các ngọn đèn ở thành Bắc Kinh dần tắt đi, tạo nên cảnh tượng tươi sáng rõ nét đối lập. Chẳng qua, Trang Nại Nại cũng không rãnh rỗi nhìn ngắm cảnh sắc. Cô đứng trước giường lớn, rất nhanh lấy ra một cái áo ngủ gợi cảm rồi mặc vào, hít sâu một hơi, chui vào trong chăn, bày ra một tư thế dụ-hoặc dụ dỗ-mê hoặcĐúng lúc này, tiếng nước trong phòng tắm dừng lại, ngay sau đó cửa bị mở ra, một thân ảnh cao lớn từ bên trong phòng đi tới. Mang theo một cỗ hơi nước nhàn nhạt bay ra, còn có hơi thở tôn quý bẩm sinh, làm cho Trang Nại Nại hô hấp cảm thấy rất khó khăn.
Nếu cô nói với anh, chắc chắn anh sẽ phải chịu nhiều đau khổ. Thêm một người biết thì lại thêm một người phải chịu nỗi đau đó, đã vậy thì sao còn phải nói?“Tĩnh Ngọc?” Thi Cẩm Ngôn hỏi Tĩnh Ngọc bỗng nhiên khóc, tiếng nức nở truyền qua điện thoại khiến Thi Cẩm Ngôn vô cùng sốt ruột, “Tĩnh Ngọc, em sao thế? Sao em lại khóc? Tĩnh Ngọc?”Anh càng hỏi, Tư Tĩnh Ngọc lại càng khóc to hơn, cuối cùng mới nghẹn ngào nói với anh, “Cẩm Ngôn, em không sao, em có thể không nói cho anh biết em sang Mỹ làm gì không?”“Được, em không muốn nói thì không cần nói.”Cô vừa khóc là anh đã lo lắng không chịu nổi rồi. Dù bây giờ Tư Tĩnh Ngọc có bảo anh hái sao, anh cũng sẽ chiều ý cô. Vì thật sự lo lắng cho cô, anh bèn quay về lấy chìa khóa xe rồi đi ra Tĩnh Ngọc nghe lời nói đầy chiều chuộng của anh, trong lòng mới ngọt ngào hơn một chút.“Anh đang làm gì thế?”“Tĩnh Ngọc, em đang ở đâu?”“Ở biệt thự phía Tây ngoại thành, sao thế ạ?”“Không sao.” Thi Cẩm Ngôn khởi động xe, “Em ăn tối chưa?”Lúc này, Tư Tĩnh Ngọc mới chợt nhớ ra là mình chưa ăn tối, cô do dự, sợ anh lo lắng, “Em…”Nhưng Thi Cẩm Ngôn lại cắt lời cô bằng giọng ra lệnh mà anh chưa từng dùng trước đây, “Anh muốn nghe em nói thật. Tĩnh Ngọc, chúng ta là vợ chồng!”Tư Tĩnh Ngọc nghe vậy phì cười, “Phải, chúng ta là vợ chồng, em vẫn chưa ăn tối.”“Đợi anh mười phút.”Tư Tĩnh Ngọc ngẩn người, hiểu ra anh định làm gì.“Vâng.”Cúp điện thoại, Tư Tĩnh Ngọc vẫn tiếp tục ngồi ngoài ban công, nhưng nỗi cô đơn trong lòng đã vơi đi một chút, thay vào đó là tâm trạng chờ xuống dưới, cô cuối cùng cũng thấy một chiếc xe lái vào biệt Tĩnh Ngọc đứng bật dậy, không kịp thay đồ mà chạy ngay xuống lầu, mở cửa chạy đến chỗ chiếc Cẩm Ngôn đang định lấy điện thoại ra gọi cho cô thì đã thấy cô chạy đến. Trong mắt anh hiện vẻ ngạc nhiên, nhoẻn miệng cười, đẩy cửa xe bước Tĩnh Ngọc liền nhào vào lòng Cẩm Ngôn vỗ lưng cô, mới nhận ra cô ăn mặc mỏng manh, bèn cởi áo khoác ra choàng cho cô, rồi bỗng nhiên nói, “Tĩnh Ngọc, lấy anh nhé!”Dù đã chuẩn bị biết bao nhiêu cách cầu hôn như thế, nhưng đến lúc làm thật, anh mới nhận ra tất cả những thứ đó đều không cần dùng đến bọn họ đang mặn nồng mà lại cầu hôn muộn thì anh đúng là đồ ngu!Tư Tĩnh Ngọc nghe xong lại chợt ngẩng lên nhìn anh, “Đồ Ngốc, chẳng phải chúng ta đã là vợ chồng rồi sao?”Anh định nói gì đó, lại thấy cô ôm eo anh, “Thi Cẩm Ngôn, chúng ta lại sinh thêm một đứa nữa nhé!”
Ánh mắt của Tư Chính Đình trầm ra cô sợ anh đến vậy, sợ đến mức ngồi chung một chiếc xe với anh cũng thấy kinh khủng?Sự buồn bực lại dấy lên trong lòng Tư Chính Đình, sắc mặt anh cũng trở nên lạnh lùng đang định cho xe đi thì cửa xe lại vang lên một tiếng “cạch”, sau đó được mở Chính Đình sửng sốt, ngẩng đầu lên thì thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Trang Nại Nại đang cười tủm tỉm nhìn ra vừa rồi cô vội vã nhảy xuống xe là vì muốn mở cửa cho anh?Bỗng nhiên toàn bộ những buồn bực trong lòng Tư Chính Đình đều tan thành mây mà... chẳng phải là nam giới mới là người mở cửa xe cho nữ giới sao? Cô đây là đang làm cái gì vậy?Tư Chính Đình nhìn thấy ánh mắt lóe lóe của Trang Nại Nại thì hơi híp mắt lại, xem ra cô lại có việc cần xin xỏ anh rồi cau mày bước xuống xe, vóc người cao ráo của anh vừa xuất hiện đã khiến tất cả mọi người cảm thấy áp lực. Cho dù là tòa nhà Đế Hào kiến trúc rực rỡ vàng ngọc đằng sau cũng không thể sánh được với Chính Đình nhấc chân bước về phía trước, Trang Nại Nại nhắm mắt theo một của tập đoàn Đế Hào chỉ có lễ tân và bảo vệ, khu làm việc đặt ở phía trên. Tư Chính Đình có thang máy riêng của mình không cần dùng chung với nhân Nại Nại thấy Tư Chính Đình định vào thang máy liền hốt hoảng, cô... cô phải đi đâu bây giờ?Nói là đến làm việc, thế nhưng cũng đâu thể cứ tò tò theo anh lên tận tầng cao nhất chứ?Trang Nại Nại càng lúc càng hốt hoảng hơn, người đàn ông này thế mà chẳng buồn hề dặn dò một tiếng phải lúc vừa rồi cô mở cửa xe cho anh thì bộ dạng anh vui vẻ lắm sao?Tại sao vừa đến đây lại...Trang Nại Nại bĩu môi rồi nhỏ giọng gọi “Thế...”Tư Chính Đình ngừng bước, quay phắt lại nói “Tên của tôi không phải là “thế”!”“Ah?”Suýt nữa thì Trang Nại Nại đập đầu vào lồng ngực của anh. Cô nghe anh nói như vậy thì sửng sốt vô cùng, sau đó tốn hẳn nửa ngày mới hiểu ra ý anh là gì, cô lập tức cúi đầu đây, khi bọn họ còn chưa kết hôn thì cô còn có thể gọi anh là ngài Tư, Tư tổng... nhưng hiện tại phải xưng hô thế nào đây?Cô khẽ cắn môi, đè nén cảm giác khuất nhục mà nhỏ giọng hô một tiếng “... Ngài Tư!”Tư Chính Đình nghe vậy thì mắt lập tức biến muốn xa cách anh đến như vậy sao?Tư Chính Đình khẽ nhếch môi tự giễu một cái, sau đó gằn từng chữ lạnh băng nói “Trang Nại Nại! Thứ cho tôi phải nhắc nhở em, lúc hai chúng ta ở bên ngoài thì chính là đại biểu cho hình tượng của tập đoàn! Em muốn để các phóng viên nghe được xưng hô này rồi để bọn họ đăng báo rằng quan hệ vợ chồng chúng ta bất hòa sao?”Vợ chồng bất hòa?Trang Nại Nại nghe vậy lại càng thêm sợ hãi, cô hoàn toàn không ngờ được chỉ một cái xưng hô lại có thể gây nên chuyện như vậy “Em... ý của em không phải như vậy, em... ý em là...”Trang Nại Nại bị ánh mắt lạnh băng của Tư Chính Đình dọa tới mức không nói nên Tư Chính Đình nhìn bộ dạng của cô như thế thì lại càng cảm thấy bực mình, cuối cùng anh chẳng buồn ngẩng đầu lên mà đi thẳng vào thang Nại Nại vẫn còn đứng ngẩn người tại chỗ, mãi đến khi cô nhận ra muốn đuổi theo thì đã thấy cánh cửa thang máy từ từ đóng lại. Cô cố gắng chạy nhanh hơn nhưng vẫn chậm một bước, cánh cửa thang máy cứ thế khép lại ngăn cách cô và anh. Sau đó con số hiển thị trên màn hình bắt đầu tăng Nại Nại đứng trước cửa thang máy mà không biết phải làm sao, cô thầm mắng Cái tên khốn khiếp này, chẳng phải chỉ là một cái xưng hô thôi sao? Cần gì phải bỏ mặc cô thế chứ?Trong lúc Trang Nại Nại còn đang thầm oán giận, thì phía sau có người người nói “Thiếu phu nhân, tôi đưa cô đi làm thủ tục nhận chức.”
xin chào người thừa kế